“Này, A Dân, thư của cậu này...”người bạn cùng bàn nói rồi, ném một phong thư màu xám cho hắn. “Thời đại nào rồi, còn có người gửi thư tay nữa sao?” A Dân nghi hoặc mở phong thư ra, nhìn ngắm một hồi. Nội dung trong thư không nhiều lắm, đại khái là: “Kể từ lúc ngươi nhận được phong thư này, ngày đầu tiên sẽ rụng một cái răng, ngày hôm sau sẽ bị rụng hết tóc, ngày thứ ba sẽ bị rớt mắt trái....sau đó nội tạng sẽ biến mất toàn bộ. Cách giải quyết rất đơn giản, giết chết một người thân, có thể kéo dài được một năm.” A Dân đương nhiên không tin là thật, cho rằng đây chỉ là trò đùa dai nhàm chán của ai đó, vì thế vứt lại trong phòng ký túc xá, không để ý đến nó. Ngày hôm sau, A Dân chậm chạp tiến vào phòng học. Định tranh thủ ngủ một giấc hết tiết học buổi sáng, không ngờ mới gục xuống chốc lát, đã bị giáo viên phát hiện, phạt hắn đứng ngoài cửa phòng học. “Thích phạt thì cứ phạt, đây cũng chẳng phải lần đầu tiên lão tử đứng đây, có ngày lão...
Comments
Post a Comment